Tiếng gọi từ ký ức | Family Radio

Trong cái thành phố đông dân, tấc đất tấc vàng này, kiếm đâu ra tiếng gà gáy nhỉ? Đã lâu rồi không được nghe tiếng gà gáy sáng. Hôm nay bất chợt nghe, bất chợt nhớ: nhớ nhà, nhớ quê. Bất chợt thèm cái không khí có tên gọi “thân thuộc”.

Kỷ niệm ùa về vỡ òa. Ngày trước, khi còn là học sinh tiểu học, mẹ tập cho thói quen nghe tiếng gà gáy là dậy. Mãi rồi thành quen. Không cần mẹ gọi, không cần đồng hồ báo thức vẫn dậy đúng giờ.
Cái chất nhà quê trong mỗi con người đất Việt đều ít nhiều gắn với âm thanh của tiếng gà gáy. Cái âm thanh thân thuộc, da diết ấy nằm sâu trong tiềm thức từ những ngày thơ bé. Đến khi trưởng thành đi qua nhiều vùng đất, bất chợt tiếng gà vang lên từ một góc xa xôi nào đó cũng đủ khiến ta thổn thức nhớ nhung cái hồn quê cũ.

Vào đại học, xa quê, xa cánh đồng thơm mùi lúa mới, xa con đê làng với những đàn trâu đang tung tăng gặm cỏ, xa những cánh diều no gió… Thỉnh thoảng cũng thấy nhớ, nhưng cuộc sống ồn ào nơi phố thị níu chân, chẳng còn thời gian mà “hoài cổ”.

Người ta quen dần với những âm thanh tân tiến khác. Người ta thậm chí có thể chế tạo ra dụng cụ báo thức phát ra âm thanh như tiếng gà gáy. Nhưng vô cảm và lãnh đạm. Những tiếng gà gáy cứ thưa dần thưa dần rồi như biến vào cổ tích. Những đứa trẻ lớn lên ở thành phố xa lạ với âm thanh ấy.

Chỉ tới khi vô tình lạc vào phố phường những chú gà quê được đem bán mà buồn tình gáy chơi, thì người ta mới lại thấy xốn xang trong dạ. Những mảnh hồn hoài cổ dâng lên cảm giác vời vợi nhớ thôn quê.

Theo dõi những chuyên mục hấp dẫn của Blog Radio tại http://blogradio.vn/ – Phát thanh xúc cảm của bạn!

Gửi những tâm sự, cảm xúc, những sáng tác đầu tay đến Blog Radio: http://blogradio.vn/dang-nhap.html

Follow Blog Radio trên mạng xã hội:

© Bản quyền nội dung các video trên kênh blogradio.vn (https://www.youtube.com/yeublogradio) và website http://blogradio.vn thuộc về Công ty CP truyền thông VNNplus, được bảo hộ bởi pháp luật. Vui lòng không sao chép, re-upload dưới mọi hình thức.