Thật ra chúng ta đều giống nhau | Bóng mát tâm hồn

Một phụ nữ da trắng dắt theo con trai sáu tuổi ra ngoài. Bà gọi xe taxi.
– Cho tôi đến cửa tiệm bách hóa trung tâm của thành phố nha.
– Dạ, thưa quý khách
Thằng bé sáu tuổi chưa bao giờ gặp qua người da đen, trong lòng rất là sợ hãi, bèn hỏi mẹ:
– Người này có phải người xấu không mẹ? Tại sao người đen thui vậy?
Tài xế người da đen nghe thấy, trong lòng rất lấy làm khó chịu. Lúc này người phụ nữ liền nói với con trai.
– Không đâu con trai, chú tài xế này không phải người xấu. Chú ấy là một người tốt đấy con ạ.
Con trai nhíu mày, trầm tư một hồi, lại hỏi tiếp:
– Nếu chú ấy không phải là người xấu thì có phải chú ấy đã làm điều gì đó xấu xa cho nên mới bị thượng đế trừng phạt như vậy chứ. Da chú ấy đen thui à. Không giống mẹ con mình!
Người da đen ấy nghe xong mắt ngấn lệ, ông ta rất muốn biết người phụ nữ da trắng sẽ trả lời thế nào.
Người mẹ nói:
– Chú ấy là một người rất tốt, cũng không làm gì xấu xa đâu con yêu. Con có để ý vườn hoa của chúng ta có màu hồng, màu trắng, màu vàng có phải không?
– Dạ đúng ạ.
– Vậy hạt của hoa có phải đều là màu đen không?
Đứa bé nghĩ ngợi một lát
– Đúng thế, toàn là màu đen hết mẹ ạ.
– Hạt giống màu đen cho nở ra những đóa hoa đầy màu sắc và thơm ngát hương, tô điểm cho cả thế giới này thêm muôn màu, muôn vẻ. Đúng thế không con yêu?
– Dạ!
Con trai đột nhiên ngộ ra và reo lên vui mừng:
– A! Con đã hiểu rồi. Vậy chú tài xế không phải là người xấu hả mẹ. Cám ơn chú tài xế, chú đã tô điểm cho cả thế giới này thêm muôn màu muôn vẻ. Con muốn cầu nguyện cho chú ấy.
Nói rồi cậu bé nhắm mắt lại, chắp tay, và bắt đầu lầm rầm cầu nguyện. Đứa bé thơ ngây đang ngồi cầu nguyện. Người tài xế da đen giờ nước mắt đã lăn dài trên má, lòng nghĩ “Vì những người da đen bị xem thường, không ngoi đầu lên nổi. Hôm nay người phụ nữ da trắng này đã dùng lời lẽ ôn hòa dạy con trai mình hóa giải nỗi ám ảnh về mình trong lòng con, đã vì mình cầu nguyện và chúc phúc. Thật sự phải cám ơn chị ta rất nhiều!”
Lúc này xe đã đến điểm dừng, người tài xế kiên quyết không lấy tiền. Người phụ nữ da trắng ngạc nhiên, mắt mở to và hỏi:
– Anh làm tôi bối rối quá! Tại sao anh lại không nhận tiền công của mình chứ? Đây là công sức lao động của anh mà.
Người tài xế mỉm cười, xua tay và nói:
– Tôi không thể lấy tiền công của chị được, bởi tôi có lý do của mình. Chị cứ coi như đây là lời cảm ơn từ đáy lòng của tôi. Thự sự câu chuyện trên xe hồi nãy, lời cầu nguyện của cháu bé và những lời tốt đẹp chị dành cho người da đen chúng tôi, đó đã là khoản tiền công xứng đáng nhất mà tôi nhận được rồi.
Sau đó anh nhíu mày, trầm tư nói tiếp:
– Chị biết không hồi nhỏ tôi cũng từng hỏi mẹ cũng cùng một câu hỏi đó. Mẹ nói vì chúng tôi là người da đen phải chịu thua kém. Nếu khi xưa mẹ tôi đổi thành câu trả lời của chị, thì có lẽ hôm nay tôi đã có một thành tựu khác rồi.

Theo dõi những chuyên mục hấp dẫn của Blog Radio (Blog Radio, Audio Book, Radio Online, truyện ngắn, tâm sự, thơ, âm nhạc, điện ảnh,…) tại http://blogradio.vn/ – Phát thanh xúc cảm của bạn!

Tham gia fanpage của chúng tôi để cập nhật những thông tin giải trí hấp dẫn nhất:
https://www.facebook.com/yeublogviet
https://www.facebook.com/yeublogradio

Subscribe kênh Youtube chính thức của Blog Radio https://www.youtube.com/yeublogradio

Gửi những tâm sự, cảm xúc, những sáng tác đầu tay đến Blog Radio: http://blogradio.vn/dang-nhap.html

© Bản quyền nội dung các video trên kênh www.youtube.com/yeublogradio thuộc về http://blogradio.vn – Công ty VNNplus chủ quản. Vui lòng không sao chép, re-upload dưới mọi hình thức.