Người thầy năm xưa | Cảm xúc âm nhạc

Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi

Bao năm rồi? Đã bao năm rồi hở? Thầy ơi …
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai
Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu.

Mấy ai là kẻ không thầy
Thế gian thường nói không thầy sao nên.
Thầy cô là người dạy chúng em biết đọc, biết viết, biết làm những gì nên làm, biết nói những gì nên nói, biết khi nào nên im lặng để lắng nghe ý kiến của người khác. Người đã dạy em biết khóc, biết cười đúng lúc, biết quan tâm đến những người xung quanh, biết không làm ngơ trước những mảnh đời bất hạnh. Người dạy em biết thế nào là tình yêu thương, thế nào là đoàn kết cũng như làm thế nào để vượt qua đau khổ, thất bại.

© Ngọc Hân – blogradio.vn

Theo dõi những chuyên mục hấp dẫn của Blog Radio tại http://blogradio.vn/ – Phát thanh xúc cảm của bạn!

Gửi những tâm sự, cảm xúc, những sáng tác đầu tay đến Blog Radio: http://blogradio.vn/dang-nhap.html

Follow Blog Radio trên mạng xã hội:

© Bản quyền nội dung các video trên kênh blogradio.vn (https://www.youtube.com/yeublogradio) và website http://blogradio.vn thuộc về Công ty CP truyền thông VNNplus, được bảo hộ bởi pháp luật. Vui lòng không sao chép, re-upload dưới mọi hình thức.