Cây táo và sự biết ơn | Bóng mát tâm hồn

Ngày xửa ngày xưa, có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày.
5 năm sau…
Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to:
– A, cậu bé đến chơi với ta đấy à. Lâu quá rồi, lại đây, lại đây, nghịch những trái chín của ta này
– Cháu không còn là trẻ con, cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa. Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng.
– Ta rất tiếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và đem bán. Rồi cậu sẽ có tiền.
– Ô thật vậy ư? Cám ơn cây táo, cây thật là tốt bụng!
Cậu bé rất mừng và Nó vặt tất cả táo trên cây.
– Cậu bé nhớ đến chơi với ta nữa nha
– Ồ chắc chắn rồi, tạm biệt cây nha!
10 năm sau…
Một hôm, cậu bé – giờ đã là một chàng trai – trở lại và cây táo vui lắm:
– Cậu bé của ta, đến chơi với ta nào, trông cậu lớn quá, đã là một người đàn ông trưởng thành rồi
– Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không?
– Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta. Gỗ của ta rất tốt, và cậu sẽ có một ngôi nhà vững chắc.
– Ô thật vậy sao? Cám ơn cây táo nhiều lắm. Tôi sẽ không bao giờ quên lòng tốt của cây táo đâu.
Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm. Nhưng cậu bé vẫn chẳng quay lại. Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã.
20 năm sau…
Một ngày hè nóng nực, chàng trai – bây giờ đã là người có tuổi – quay lại và cây táo vô cùng vui sướng.
– Đây có phải cậu bé của ta năm nào không? Ta không nhận ra cậu nữa. Đã quá lâu rồi.
– Tôi đang buồn vì cảm thấy mình già đi. Tôi muốn đi chèo thuyền thư giãn một mình. Cây táo có thể cho tôi một chiếc thuyền không?
– Ô chẳng khó khăn gì đâu. Cậu nhìn xem, thân cây của tôi rất tốt để đóng một con thuyền. Cậu cứ chặt đi. Hy vọng con thuyền sẽ giúp cậu cảm thấy thư thái hơn.
Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi.
Nhiều năm sau, chàng trai quay lại.
– Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa. Ta không còn táo, cũng chẳng còn gỗ cho cậu xây nhà, làm thuyền.
– Cây ơi tôi cũng không còn răng để ăn, hay sức khỏe để leo trèo.
– Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần mòn của ta – cây táo nói trong nước mắt.
– Tôi chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Tôi đã quá mệt mỏi sau những năm đã qua.
– Ôi, thế thì cái gốc cây già cỗi này là một nơi rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngơi. Hãy đến đây với ta.
Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt.

Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây táo là cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên, chúng ta bỏ họ mà đi và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào cha mẹ vẫn luôn sẵn sàng nâng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc… Tại sao chúng ta không thể làm được điều tương tự ngay bây giờ trước khi quá muộn, bằng những quan tâm nhỏ nhất, giống như họ đã dành cho chúng ta từ khi ta mới sinh ra.

Theo dõi những chuyên mục hấp dẫn của Blog Radio (Blog Radio, Audio Book, Radio Online, truyện ngắn, tâm sự, thơ, âm nhạc, điện ảnh,…) tại http://blogradio.vn/ – Phát thanh xúc cảm của bạn!

Tham gia fanpage của chúng tôi để cập nhật những thông tin giải trí hấp dẫn nhất:
https://www.facebook.com/yeublogviet
https://www.facebook.com/yeublogradio

Subscribe kênh Youtube chính thức của Blog Radio https://www.youtube.com/yeublogradio

Gửi những tâm sự, cảm xúc, những sáng tác đầu tay đến Blog Radio: http://blogradio.vn/dang-nhap.html

© Bản quyền nội dung các video trên kênh www.youtube.com/yeublogradio thuộc về http://blogradio.vn – Công ty VNNplus chủ quản. Vui lòng không sao chép, re-upload dưới mọi hình thức.